1
Buổi sáng bầu trời xám xịt, cơn mưa nhẹ đã lâu rơi lộp độp trên mái hiên và lá cây, không khí trong lành như mới.
Con gái tôi cuộn tròn thân hình mảnh mai, ôm chặt chiếc chăn mùa hè nhàu nát. Đôi mắt nhắm nghiền của cô hơi đỏ và sưng tấy. Tôi biết cô ấy đã có một đêm mất ngủ.
Lúc đó, nỗi buồn và sự vướng mắc trong lòng tôi không thể diễn tả bằng lời, tôi thực sự muốn ở bên cô ấy.Nhưng tôi biết điều đó là không thể. Hôm nay tôi còn có việc quan trọng phải làm.
Sau khi sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn một lúc, tôi cố gắng hết sức để nói với giọng bình tĩnh và thoải mái: Không sao đâu em yêu!Tôi biết bạn đã cố gắng hết sức. Nhiều nhất bạn chỉ có thể ôn tập trong một năm. Dù sao thì bạn vẫn còn trẻ nên bạn muốn cởi mở hơn!
Con gái tôi mở đôi mắt sưng đỏ và nhìn tôi với vẻ biết ơn, trong nước mắt.Ừm.
Tôi không muốn đi ra ngoài. Trưa tôi sẽ mang đồ ăn về và ngủ thêm chút nữa!Ừm.
Sau đó tôi cúi đầu hôn cô ấy thật nhẹ nhàng. Tôi đã đi làm!
Khi tôi quay lại, tôi nghe thấy tiếng nước mắt rơi nặng nề.
Sau khi đóng cửa lại, tôi dừng lại ở cửa. Vào lúc đó, mọi sự giả vờ tan biến và má tôi trở nên lạnh giá.
Anh hít một hơi thật sâu, tiếp tục nhặt những đạo đức giả rải rác. Tiếng bước chân vẫn như cũ từ tầng năm đến tầng một, nặng như nhau.
2
Tôi ngồi trước máy tính từ 12h đêm, liên tục update trang, mong đến lúc kiểm tra được kết quả.
Mặc dù con gái tôi cứ nài nỉ chúng tôi kiểm tra lại vào sáng mai nhưng cháu không thể chịu đựng được sự lo lắng của tôi và cuối cùng đã nhượng bộ.
10 phút, 20 phút rồi hơn nửa giờ trôi qua. Tôi và con gái dường như có thể nghe thấy nhịp tim của nhau đang tăng nhanh, nhưng chúng tôi vẫn không thể kiểm tra được. Đúng lúc này, những lời hỏi thăm của mẹ và đồng nghiệp khiến không khí vốn đã căng thẳng trở nên hỗn loạn.
đừng bận tâm!Bỏ cuộc và đi ngủ!Đêm đó, sự trằn trọc không bao giờ dừng lại.
Vào lúc 5 giờ sáng, âm thanh chói tai của tin nhắn trên điện thoại di động đã đánh thức tôi giữa cơn buồn ngủ.Khi tôi mở nó ra, cảm giác lạnh lẽo ngay lập tức đưa tôi đến mùa đông. Đối mặt với con gái đang lo lắng nhìn tôi, tôi lặng lẽ đưa điện thoại.
Con gái tôi chỉ liếc nhìn thoáng qua rồi quay người lại lấy chăn che mặt. Những tiếng nức nở trầm thấp của cô ấy vang vọng trong tai tôi.
3
Người ta cứ lo lắng hỏi, cứ bất lực giải thích rằng niềm vui mà tôi từng tưởng tượng sẽ chia sẻ với người khác đã không còn nữa, nỗi đau như dao cứa vào tim tôi như sương mù.
Buổi trưa, tôi ngồi đối diện với người yêu trong quán bún, món mà trẻ con rất thích ăn.
Hai đôi mắt buồn nhìn nhau không dứt. Điều đó thật không dễ dàng với con gái tôi. Dù mắc sai lầm nhưng cô ấy thực sự đã cố gắng hết sức!Nước mắt tuôn rơi theo lời nói, nhưng cô mím môi lại, sợ người khác trong nhà hàng để ý và cảm thấy nghẹn ở cổ họng.
Đúng!Đã như vậy rồi, bình tĩnh đối mặt đi!Vẫn còn cơ hội xét tuyển bổ sung. Dù không lý tưởng nhưng tôi tin rằng đứa trẻ rất nhạy cảm và nó sẽ cố gắng hết sức!Đôi mắt của người yêu lúc này trong vắt như pha lê, tỏa ra ánh sáng ấm áp và dịu nhẹ.
Tôi hiểu!Tất cả chúng ta đều phải đối mặt với nó bằng sức mạnh.Vào lúc đó, sự đóng băng trong trái tim tôi dần tan biến, ánh mắt tôi chạm nhau với nụ cười. Hạnh phúc thực ra là một cảm giác rất đơn giản.
4
Kỳ thi tuyển sinh đại học năm 2012 cuối cùng đã trở thành lịch sử.Dù rất mệt mỏi khi đồng hành cùng các con trong suốt hành trình này và dù kết quả không được như ý nhưng tôi vẫn cảm thấy rất mãn nguyện.
Ta còn nhớ rõ, đêm khuya ngươi cũng không ngẩng đầu lên, mệt mỏi gầy gò tấm lưng cũng không dám quấy rầy ngươi. Thỉnh thoảng anh chỉ bước nhẹ mang cho em cốc sữa nóng.
Tôi vẫn còn nhớ, đêm trước kỳ thi tuyển sinh đại học, tôi cùng bạn đi dạo, nắm lấy bàn tay mềm mại của bạn, nhìn con gái cao hơn tôi gần nửa cái đầu, nhìn bạn giả vờ thư thái. Bạn có biết đằng sau nụ cười của mẹ là sự lo lắng?
Tôi vẫn nhớ cái ôm thật chặt của bố và tôi trước khi bước vào phòng thi; Tôi cũng nhớ rằng sau mỗi kỳ thi, chúng tôi nhìn vẻ ngoài của bạn không dám thì thầm mà nhìn vào niềm vui nỗi buồn của các thí sinh khác để đoán suy nghĩ của bạn.
Em yêu, điều đó không thành vấn đề, thất vọng và hạnh phúc đều là một phần của cuộc sống.Tôi muốn cảm ơn kỳ thi tuyển sinh đại học đã cho chúng tôi cơ hội trau dồi ý chí, khai thác tiềm năng và trải nghiệm sự cạnh tranh.
5
Tôi mừng vì khi con gái tôi bực bội nhất, tôi đã không trách móc con mà tiếp thêm sức mạnh cho con bằng một nụ hôn ấm áp.
Bởi vì anh biết ơn em, em yêu, vì sự nương tựa của em vào anh khiến anh ấm áp và hạnh phúc.
Cảm ơn bạn đã trải qua 17 năm tuyệt vời với tôi. Niềm vui trưởng thành từng chút một của em cũng khiến anh trưởng thành hơn. Khoảng thời gian tuyệt vời này sẽ tiếp tục trong những năm tới.
Tôi càng biết ơn Chúa vì đã ban cho tôi tâm hồn cao đẹp và nhân hậu này, cho tôi được trở thành một người mẹ thực sự và cho tôi biết tình mẫu tử quan trọng và cao cả như thế nào.
Em yêu, anh mong em sẽ luôn giữ được tình yêu thiên nhiên và cuộc sống trong sáng nhất, không bao giờ bỏ cuộc hay bỏ rơi; Tôi hy vọng nụ cười của bạn sẽ tỏa sáng như mặt trời mỗi ngày và tôi hy vọng hạnh phúc sẽ nở rộ trong trái tim bạn mỗi ngày...
----Bài viết được lấy từ Internet