lá rụng
Ngoài cửa sổ mùa thu vẫn đến rồi đi vội vã. Trên trang giấy thời gian, nó chưa bao giờ khắc ghi một ký ức êm đềm đẹp đẽ, cũng chưa bao giờ để lại cho ai một chút mộng mơ nào. Nó đã lặng lẽ rời đi, giống như chiếc lá rơi. Màu xanh trước đó chỉ là để khơi dậy nỗi buồn của những thăng trầm màu vàng son này.
Mùa thu, khi những chiếc lá rơi, sẽ luôn khơi dậy trí tưởng tượng của tôi một cách vô cớ và gợi cho tôi nhớ về giấc mơ ngày xưa.
Tôi đã bị lãng quên trong nỗi cô đơn vô bờ bến này vô số năm. Nỗi cô đơn của thời gian đã làm héo đi những đóa hoa của tuổi trẻ và thổi bay đi những cánh hoa hồng của ký ức.Luôn trong khoảng thời gian cô đơn này, những khung cảnh tuổi thơ đó sẽ luôn đọng lại trong tâm trí tôi, như những hình ảnh trên màn ảnh của một bộ phim, nhảy từng cái một nhưng cuối cùng tất cả đều trôi đi như nước chảy, không để lại dấu vết.Nhưng tin xuân mà tôi mong đợi đã tan biến trong gió lạnh cắt da cắt thịt.
Nhưng tôi vẫn muốn chìm vào giấc ngủ với giấc mơ mùa xuân, khoác lên mình bộ áo rực rỡ trong giấc mơ, những suy nghĩ phức tạp ấy trải dài ra, những trái huyễn mộng đó thì thầm, hòa vào dòng sông thời gian dài, nở rộ như đóa hoa vàng trong trái tim cằn cỗi.