Ban đêm, bầu trời bao la, giống như một tấm lưới khổng lồ treo trên đầu, lấm tấm những ngôi sao lạnh lẽo, từng nút trên tấm lưới, cân đối, thưa thớt không thiếu.Màn đêm lạnh lẽo trút xuống như một gáo nước lạnh không chút dè chừng, ướt đẫm trái tim tôi, khiến những ý nghĩ vốn đã sẵn sàng chuyển động lại càng trở nên lộn xộn, vặn vẹo, xoay chuyển.Những con hẻm chật hẹp ánh đèn lờ mờ, hương thơm thoang thoảng quyện vào hồn đêm. Hơi thở ấm áp của em lấp đầy rìa ký ức, cuốn theo những suy nghĩ thót tim và trôi đi trong gió đêm.
Bạn treo ưu tư giữa hai lông mày, vướng vào tình yêu vĩnh cửu, nỗi khao khát của bạn hóa thành tuyết dày đặc và lạnh lẽo, dệt nên nỗi buồn chia ly khắp nơi, và gục ngã trước bậc thềm.Nỗi cô đơn ẩm ướt đóng băng trên tấm kính cửa sổ lạnh lẽo và trong suốt, đánh thức những giấc mơ xưa còn sót lại, nỗi u sầu của đêm nay đang đập thình thịch bên tai.Đột nhiên, khi nhìn lại, những nụ cười và lời nói đều biến mất, tôi chỉ có thể khó ngủ vào ban đêm.
Mùi thơm của củ sen đỏ đọng lại, những mảnh gỗ rơi và rèm ngọc cuộn lên. Anh nhặt lại những lời và ghi chú trôi nổi trong ký ức, và bí mật tìm kiếm hơi thở của em trong giấc mơ.Mỗi khung cảnh có em đã hóa thành trang sách vàng sậm, nhảy múa với những cảm xúc đọng lại vô tận trong đôi mắt ấm áp của anh.Đôi mắt đẫm lệ đã mờ sương từ lâu còn đọng lại nỗi cô đơn của thời gian. Cái nhìn bàng hoàng ấy, nỗi buồn làm đông cứng vầng trăng tàn, nở thành vẻ đẹp đẹp đẽ nhất trong sâu thẳm của âm nhạc cổ điển. Anh không khỏi ôm lấy bóng em, một mình bay trong gió, hoa, tuyết trăng lướt qua, bất chấp thăng trầm của cuộc đời, dần dần trôi đi.
Lấy sương mù, xay thành lụa, nhúng vào lạnh ấm, sẽ u ám. Thật khó để viết dù chỉ một chút mực trên lụa trơn.Ôm thật chặt cuộn thơ ngàn năm, mùi mực thoang thoảng là ý nghĩ duy nhất còn sót lại dành cho nhau.Hàng ngàn sợi buồn nhẹ trói buộc nhịp đập của tâm hồn.Nhìn nhau nơi tận cùng thế giới, nối tiếp tình yêu xuyên thời gian và không gian.Khi hoa tàn và mọi ân hận đã chôn vùi, bạn và tôi thực sự gặp nhau ở thế giới phàm trần đầu tiên và cuối cùng này, nắm tay nhau và nhìn nhau. Con ngỗng hoang đơn độc bay qua dãy núi xa, đôi mắt đỏ ngầu đang bối rối vì khao khát. Chỉ còn lại mây và trăng, ngửa mặt lên trời mỉm cười, cách xa tám ngàn dặm.
Biên giới đã đi xa, ngươi đã khuất ở phương xa. Em đã trở thành vẻ đẹp ngàn năm không thay đổi của anh. Sự hội tụ và phân tán định mệnh được lặp lại ở khoảnh khắc chúng ta kề vai nhau. Sự thay đổi của núi sông được tái sinh trong cuộc sống. Đôi mắt gặp nhau ở kiếp này rải rác bên kia sông Lãng quên, nhìn giấc mơ xưa tan thành mây khói.
Lời hứa xen lẫn dấu ấn của tâm hồn cho phép chúng ta du hành xuyên thời gian và quay về quá khứ.Nhớ lại ký ức kiếp trước và tiếp nối số phận đã chờ đợi hàng ngàn năm ở kiếp này!
----Bài viết được lấy từ Internet