Tác giả Phùng Lâm Hải
mẹ và con trai
[Nêm]
Tôi đã xem bộ phim "Lễ hội Narayama" cách đây nhiều năm. Nó kể câu chuyện về một ngôi làng nọ ở Nhật Bản thời cổ đại. Do đất đai cằn cỗi, thiếu lương thực nên có tục lệ: những người già mất khả năng làm ruộng sẽ được người trẻ cõng vào vùng núi cằn cỗi vào một thời điểm nhất định. Có gia đình sẽ mang theo một ít đồ ăn, để lại ông già và đồ ăn một mình chờ chết trên núi.Đây là bối cảnh thời gian và không gian của câu chuyện.
[Bài viết này]
Từng bước một, Taro cõng mẹ đi trên con đường leo núi hoang vắng hơn hai tiếng đồng hồ. Anh không ngờ thân thể cô lại nhẹ nhàng đến vậy, nhưng lòng anh nặng trĩu, nhiều điều cũng không biết nói như thế nào.
Đêm qua, Taro bắt người phụ nữ đun sôi nửa số đậu còn dưới đáy thùng ở nhà, rồi nhờ mẹ xách lên núi.Người phụ nữ cứ phàn nàn cho đến tận bình minh.
Biết rằng món ăn ít ỏi này sẽ không để được lâu, anh không khỏi muốn thuyết phục mẹ mình đừng ăn hết nhanh như vậy.Quay đầu lại, cô thấy cô ném từng hạt đậu ra sau lưng.Anh tức giận đặt mẹ xuống, chưa kịp mở miệng thì anh chỉ nghe thấy mẹ nói:
Trời tối sớm và bạn chưa quen đường xuống núi. Bạn phải đi theo Douli để tìm đường về nhà.