Tôi luôn không thích mùa hè, có thể vì những con bọ ghê tởm trong ký ức của tôi, hoặc vì tôi sinh ra vào mùa đông, hoặc có thể chẳng vì lý do gì cả.
Thế nhưng, mùa hè năm nay, giữa cảnh nắng cháy, mưa giông dữ dội, đất lở, nứt nẻ, và trong tất cả những khoảng trống bất hạnh, tôi thấy được niềm hạnh phúc mà người khác hằng mơ ước, khiến tôi lần đầu tiên tin vào niềm hạnh phúc lan tỏa trên thế giới này.
Thích ai đó và không thích ai đó, bạn có thể chuyển đổi qua lại tại một thời điểm nhất định mà không cần lý do.
Nhưng lần này có vô số lý do.
Nó dành cho khuôn mặt điềm tĩnh và sạch sẽ của bạn;
Đó là nụ cười dường như đến từ bầu trời;
Là dành cho đôi lông mày dày đến mức không thể lau đi được;
Đó là cơn bão trong mắt bạn;
Đó là chiếc cúc trên ngực có thể rơi ra bất cứ lúc nào;
Vì đất nước ấm áp vì có em.
Đối với góc độ bạn đã ngẩng đầu lên nhiều năm trước;
Vì nỗi đau vô tận trong Vườn Địa Đàng;
vì sự cô đơn của bạn;
vì hạnh phúc của bạn;
cho nỗi buồn của bạn;
Vì tất cả những điều không thể nói.
Vì thế tôi thích nhìn lên bầu trời xanh;
Nên tôi thích xòe tay đón một tia gió;
Thế là tôi sẽ bất chợt cúi mặt xuống góc phố;
Thế nên anh ấy nheo mắt khi cười;
Thế nên người ta khao khát một đất nước xa xôi;
Vậy là có hạnh phúc thực sự.
----Bài viết lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)