hoàng hôn

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Tân Bình Nhiệt độ: 412095℃

  chạng vạng.

  Mang theo hộp cơm lao tới tiền tuyến - căng tin.Mặt trời đã tắt, đèn đường màu đỏ cam bên đường đang cẩn thận trang trí con đường, như thể sắp có chuyện gì đó xảy ra.Lúc này trực giác khiến tôi phải dừng lại chờ xe đạp phía sau đi qua.Bất ngờ thay, chiếc xe đạp từ từ dừng lại - một gương mặt quen thuộc hiện ra trước mặt tôi.Vâng, chính là anh ấy!!

   Giai...hào...

   Ở lớp bảy?

   Vâng,

   Trông bạn quen quá...

   Tôi, ** à!

   Tôi biết.Tôi chưa quên...

  ...Tôi đã không gặp bạn đã năm năm rồi...

  Tôi sẽ quên chứ?Những người bạn cùng tôi theo đuổi ước mơ thuở nhỏ - Tôi nhớ thuở nhỏ tôi luôn theo bạn như người bán nước tương; Tôi luôn mở to mắt lắng nghe bạn khoe khoang, nghe bạn khoe khoang về những trải nghiệm phi thường của bạn trên thế giới, rồi tưởng tượng rằng tôi là một trong số các bạn, đi theo bạn để bảo vệ thế giới... Tôi luôn theo bạn, đi khắp làng, rồi tự phong cho mình danh hiệu Cảnh sát trưởng...

  Tôi nhớ ra chủ đề của buổi họp lớp tuần này là về tuổi thơ nên những ký ức tuổi thơ đẹp như mơ, nhẹ nhàng chảy vào tâm trí tôi như dòng nước chảy.Tôi là một người sành ăn và tôi tự hào về điều đó!Em nhớ có lần cùng anh ra đồng nướng khoai vào ngày mùng Một.Anh nhẹ nhàng cầm một củ khoai lang có kích thước bằng quả trứng bằng tay. Vì không có củi nên anh phải ôm một đống gai để giải quyết vấn đề.Loay hoay một lúc, một làn khói ngạt thở phả ra, mùi thơm của khoai lang tràn ngập trong không khí... Dưới bầu trời xanh và mây bồng bềnh, vài đứa trẻ bóc lớp vỏ khoai lang đen như than và vui vẻ thưởng thức món ăn ngon.Chim hót líu lo trên cành, vịt chơi đùa dưới ao, làn gió nhẹ mang theo mùi chanh…

  Tất nhiên, tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm sau khi chúng tôi kể lại sự việc đáng tiếc bị tiêu chảy vào đêm hôm trước - và rồi tôi nhớ ra rằng gai không thể dùng để nấu thức ăn.

  Tôi vẫn nhớ vào đêm đầy sao đó, chúng tôi chơi đùa mệt mỏi và ngồi bên nhau, trò chuyện và khoe khoang với nhau về ước mơ của mình.Ngắm nhìn những vệt sao băng trên bầu trời; vẫn nhớ sau giờ học chúng ta cùng nhau thả diều và đuổi theo những con diều có ghi những ước mơ trên đó...

  Đúng như lời hát trong Old Boy, nhiều năm trôi qua trong chớp mắt/Người trẻ từng có hoài bão muôn phương/Tôi ghen tị với đàn ngỗng bay về phương nam/Những bóng người chạy về phía tương lai của chính mình vội vã lụi tàn/Tương lai bình thường ở đâu/Ai có thể cho tôi câu trả lời/Những người bên tôi lúc đó, giờ anh đang ở đâu/Những người anh từng yêu, em bây giờ trông như thế nào... Những người bạn đời cùng mộng ước, giờ anh đang ở đâu?

  Hãy nhìn hoàng hôn...

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.