Cho dù tuổi thơ của bạn có phung phí bao nhiêu thì bạn vẫn giàu có như vậy.Mọi điều tốt đẹp dường như đều thuộc về bạn.
Tuổi thơ, người ta có thể lãng phí thời gian một cách vô đạo đức vào việc vui chơi, và dành thời gian trên đường đi học về, nằm trên mặt đất nhìn lũ kiến kiêu ngạo mang thức ăn theo từng bước di chuyển.Khi đã chuyển hết thức ăn vào trong hố, chúng háo hức muốn lấy đi tổ của mình.Nhìn đàn kiến hỗn loạn thật thú vị và hài hước.Khi còn nhỏ, tôi không muốn làm bất cứ điều gì nghiêm túc. Tôi luôn nghĩ về việc làm thế nào để có được niềm vui mỗi ngày.Mùa hè đến rồi, tôi rất tò mò khi nghe tiếng ve sầu vui vẻ hót trên cây.Thế là tôi trèo lên ngọn cây, muốn bắt nó và nghiên cứu kỹ nhưng chưa kịp trèo lên thì con ve sầu đã bay cao quá rồi.Khi đó, tôi ngơ ngác và ghen tị nhìn về hướng con ve sầu đang bay, và thường nghĩ trong lòng: Giá như mình cũng có thể bay thì tuyệt biết bao!Tôi có thể bay cao hơn ve sầu!.Khi chơi chán, tôi nằm trên bãi cỏ và nhìn bầu trời. Tôi cảm thấy nó luôn trắng như vậy. Những đám mây trắng thật đẹp. Chúng đột nhiên biến thành hình dạng của một con chó con, và đột nhiên biến thành hình dạng của một con sư tử. Lúc đó tôi không ngừng suy nghĩ, giá như mình có thể trở thành đám mây trắng trên bầu trời thì tuyệt biết bao!Bạn có thể nổi bất cứ nơi nào bạn muốn chơi và bạn có thể có bất kỳ hình dạng nào bạn muốn. Bạn không phải lo lắng về việc giao bài tập về nhà, cũng không phải mắng mẹ vì ham chơi.
Tuổi thơ của tôi dù thế nào cũng hạnh phúc. Ngoài việc được chơi thỏa thích, tôi còn cảm thấy mình sẽ luôn là đứa con bé bỏng của bố, mẹ.Khi tôi ốm đau, bố mẹ đã chăm sóc tôi rất chu đáo, luôn nhẹ nhàng hỏi thăm bên tai tôi: Con còn thấy khó chịu không?Con muốn ăn gì bố mẹ sẽ mua cho con.Rồi anh lại chạm vào trán tôi bằng đôi bàn tay ấm áp của mình.Mẹ và bố sẽ ở bên con suốt đêm dài,
Khi đó, tôi sẽ không còn sợ gặp ác mộng rồi tỉnh dậy không tìm thấy bố mẹ nữa.Lúc đó tôi đã nghĩ: Giá như mình được nằm trên giường như thế này mãi thì tuyệt biết mấy?Bố mẹ sẽ luôn chăm sóc tôi chu đáo và tôi sẽ không bao giờ phải đi học.Thật tuyệt vời!
Thời gian dần cướp mất khoảng thời gian vui vẻ khi tôi không để ý, kéo mái tóc ngắn của tôi thành mái tóc dài đen bóng.Tôi vẫy tay chào tạm biệt tất cả những điều đẹp đẽ trong tuổi thơ của mình. Ở thế giới sau khi trưởng thành, dường như tôi không còn là đứa con bé bỏng của bố mẹ nữa. Tôi phải học cách tự làm mọi việc. Khi tôi ốm, tôi chỉ có thể gánh một mình.Khi tôi khóc, tôi chỉ có thể nhìn lên bầu trời và để nước mắt chảy ngược. Tôi sợ khóc. Tôi không còn có thể chơi đùa như thời thơ ấu nữa. Ở thế giới bên ngoài, kẻ mạnh nhất sẽ tồn tại và kẻ kém cỏi sẽ bị loại bỏ.Ngã, đứng dậy, ngã xuống rồi lại đứng dậy, sẽ không có ai thèm thèm, vì khi trưởng thành, bạn không còn được nằm dưới đất nhìn kiến như hồi còn bé, không còn được trèo cây bắt ve sầu nữa... Mọi thứ thay đổi khi bạn trưởng thành. Bạn cười, khóc và trốn tránh. Bạn dường như phải đối mặt với thế giới với chiếc mặt nạ suốt cả ngày. Trở thành người lớn đồng nghĩa với việc bạn không còn giữ được những điều đẹp đẽ của tuổi thơ nữa. Điều đó có nghĩa là bạn sẽ phải bước đi trên mọi con đường của riêng mình. Không phải bạn sợ phải gánh chịu mà là bạn luôn khao khát vẻ đẹp ngây thơ trong trái tim mình.
Tôi muốn quay lại tuổi thơ biết bao!