Anh ấy là ông chủ của một công ty và bận rộn làm việc hàng ngày.Từ khi cha mất, mẹ anh sống một mình. Dù hiếu thảo nhưng công việc bận rộn khiến anh không có thời gian về thăm mẹ thường xuyên.
Vào ngày này, anh đi ngang qua nhà mẹ mình sau khi hoàn thành công việc của mình. Anh nhớ ra đã nhiều ngày không đến thăm mẹ nên anh mua những loại trái cây và thực phẩm bổ sung dinh dưỡng mà mẹ yêu thích rồi lên lầu.Khi đến trước cửa nhà, anh thấy cửa bảo vệ bên ngoài khóa, nhưng cửa bên trong lại mở.Trời oi bức, mẹ tôi vốn vốn là người tằn tiện, chắc hẳn không muốn bật điều hòa nên đã mở cửa cho thông gió.Nhìn qua cửa an ninh, mẹ tôi đang ngủ trên ghế sofa trong phòng khách.Anh biết mẹ anh ngủ không ngon giấc và hiếm khi mẹ ngủ ngon như vậy. Anh quyết định không đánh thức cô và im lặng nhìn cô qua cánh cửa.Anh cảm thấy rất buồn khi nghĩ đến mẹ đã già và là con trai duy nhất, anh không thể có mẹ bên cạnh mỗi ngày nữa.
Đang miên man suy nghĩ, anh đột nhiên nghe thấy có người đi xuống lầu. Sợ đánh thức mẹ đang ngủ, anh vội vàng lên lầu thì nhìn thấy một nam thanh niên đang ngâm nga một bài hát rồi bước xuống nhà.Anh vội nói: Anh ơi, mẹ em vừa ngủ quên. Cô ấy ngủ không ngon giấc. Bạn có thể hạ giọng xuống và đi xuống cầu thang được không?Chàng trai gật đầu và lặng lẽ bước xuống cầu thang cùng anh.
Một lúc sau, anh lại nghe thấy tiếng cửa phòng ở tầng dưới mở ra, anh nhanh chóng chạy xuống lầu.Một cặp vợ chồng trung niên vừa bước vào, anh ta nhanh chóng nói: Xin chào, mẹ tôi đang ngủ. Khi lên lầu hãy bước nhẹ nhàng và đừng đánh thức mẹ tôi nhé, được không?Cặp vợ chồng trung niên gật đầu rồi nhẹ nhàng đi theo anh lên lầu.
Trong vòng một giờ, anh ta chạy lên lầu xuống nhiều lần, làm cùng một việc: yêu cầu mọi người đi lên hoặc xuống lầu bước nhẹ nhàng và không nói to, để không đánh thức mẹ anh đang ngủ.Để không đánh thức mẹ, anh đặt nhạc chuông điện thoại ở chế độ rung.Khi không có ai lên xuống, anh sẽ chăm chú nhìn mẹ ở ngoài cửa, nhớ lại từng chi tiết về tình yêu của mẹ dành cho anh khi anh còn nhỏ.
Đang lúc hắn đang suy nghĩ thì mẹ hắn đã tỉnh dậy, nhìn thấy hắn đang đứng ở cửa liền nhanh chóng mở cửa: Con đến khi nào vậy?Tại sao bạn không đánh thức tôi dậy?Anh cười nói: Anh vừa tới thấy em đang ngủ nên không đánh thức em.Mẹ anh hỏi anh: Tối nay con có muốn ăn bánh bao không?Lâu rồi cậu chưa ăn món bánh bao tôi làm.Anh do dự rồi nói với mẹ: “Nếu tối nay mẹ không đi, con muốn ăn bánh bao mẹ làm.”Anh vừa dứt lời, điện thoại di động của anh rung lên. Sắc mặt mẹ anh hơi thay đổi, bà nói: “Nếu con có việc gì thì cứ đi đi, khi nào có thời gian sẽ quay lại. Mẹ sẽ làm bánh bao cho con.”
Anh nhìn thấy sự thất vọng hiện lên trong mắt mẹ nên bí mật tắt điện thoại.Mẹ ơi hôm nay con được nghỉ.Vừa rồi là tin nhắn rác. Hãy làm bánh bao.Hai mẹ con vừa làm bánh bao vừa hồi tưởng lại những câu chuyện thú vị thời thơ ấu. Mẹ vui mừng, gương mặt tràn đầy hạnh phúc.Ban đêm, anh nhất quyết muốn ngủ chung giường với mẹ, rúc vào lòng bà như khi còn nhỏ, còn quấy rầy bà kể cho anh nghe những câu chuyện mà bà đã kể cho anh vô số lần khi anh còn nhỏ...
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!