Vẻ đẹp của thời gian là khi nó trôi qua ngày này qua ngày khác, sẽ luôn có những khoảnh khắc đáng nhớ. Mỗi giai đoạn của cuộc đời đều đan xen với niềm vui, sự tức giận, nỗi buồn và niềm vui. Khi vội vã, đừng quên ngoái nhìn lại và ủng hộ cha trên suốt chặng đường.
Khi còn nhỏ, tôi suốt ngày nhìn bố làm việc vất vả nhưng tôi không biết gì và thường đi theo bố. Khi nghịch ngợm, tôi thường trèo lên vai bố để tận hưởng niềm hạnh phúc.Bây giờ hãy nghĩ xem tôi đã ngu ngốc đến mức nào.Vì gánh nặng cuộc đời trên vai bố đã đủ nặng rồi, con lại càng thêm gánh nặng cho bố, khiến bố khó thở.Nhưng bố tôi chưa bao giờ giận tôi. Anh như miếng bọt biển, giữ kín mọi nỗi đau trong lòng không cho tôi phát hiện ra.Bằng cách này, tình yêu của cha tôi đã đồng hành cùng tôi suốt tuổi thơ.
Năm 12 tuổi, tôi dần trở nên nhạy cảm.Mỗi khi nhìn thấy bố đổ mồ hôi, tôi rất muốn làm tất cả những công việc nặng nhọc nhưng cơ thể không cho tôi sức lực, cũng không còn đủ sức để làm việc. Tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn bóng lưng bố đang cật lực cày ruộng.Cha tôi thỉnh thoảng nhìn lại và mỉm cười với tôi, rồi lại cúi xuống làm việc, và ông đã mạnh mẽ hơn trước.Tôi biết cha tôi luôn luôn kiên trì vì tôi. Anh ấy không muốn tôi lặp lại những ngày tồi tệ của anh ấy.Tôi cũng biết rằng trái tim của cha tôi có thể không ngừng tăng tốc vì tôi trong suốt cuộc đời của ông. Chính tôi là người đang hành hạ trái tim mỏng manh này. Nó không thể di chuyển với tốc độ không đổi. Chính sự ngu dốt của tôi đã khiến trái tim này bất an.
Vào sinh nhật thứ 12 của tôi, bố tôi đã tiêu hết tiền tiết kiệm trong một năm để tổ chức một bữa tiệc cho tôi. Người thân, bạn bè không ngừng cổ vũ nhưng tôi luôn cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên tim, khiến tôi khó thở và không thể vui được.Nhưng tôi nhất quyết không làm trái mong muốn của bố dành cho tôi. Tôi miễn cưỡng nở một nụ cười ngọt ngào, bố tôi cũng cười theo. Có lẽ ngày này là ngày hạnh phúc nhất của bố tôi trong 12 năm qua.Nhưng bữa tiệc luôn phải chia tay, sau khi họ hàng bạn bè ra về, bố tôi lại bận rộn dọn bàn.Khi thấy bố sắp xếp những món ăn còn lại, tôi không khỏi hỏi bố: Bố ơi, ít quá, sao không vứt đi?Vứt nó đi?Cha rất ngạc nhiên.Ăn được mấy ngày, tôi cảm thấy đồ ăn hơi chua, nhưng anh vẫn ăn, tôi cũng chịu đựng mà ăn, nhưng anh lại nổi giận: Sao anh lại ăn thứ này? Hãy nhờ mẹ làm mì cho bạn.Nước mắt tôi trào ra nhưng tôi không muốn bố nhìn thấy mình. Sau khi quay đi lau nước mắt, tôi nói với bố rằng ăn đồ thừa sẽ dễ bị ốm và nếu tiếp tục sẽ có hại cho cơ thể.Anh ta không những không nghe mà còn bắt đầu ăn.Tôi biết bố tôi làm điều này không phải cố ý mà là để tiết kiệm thêm tiền cho tôi đi học, để tôi có một tuổi thơ hạnh phúc như các bạn cùng trang lứa.
Sau khi trường tiểu học trong làng được thay thế bằng trường trung tâm trong thị trấn, tôi phải đi bộ 4 dặm mỗi ngày để vào thị trấn học nhưng bố tôi không cho tôi đi bộ. Anh ấy dậy sớm và chuẩn bị bữa sáng cho tôi. Dù bữa sáng chỉ có một chiếc bánh bao và một cốc nước đun sôi nhưng sau khi ăn tôi luôn cảm thấy rất ngon miệng.Sau bữa tối, bố tôi luôn lái chiếc xe máy cũ kỹ đó, bất kể gió mưa để đưa tôi đến khuôn viên trường, rồi ông sẽ yên tâm ra đi.
Sau khi tốt nghiệp tiểu học, bố gửi tôi đi học ở thị trấn bất chấp sự ngăn cản của mẹ. Tôi cũng học tập chăm chỉ theo kỳ vọng của bố.Mỗi lần bố tiễn tôi ra xe, tôi luôn nhìn theo bóng lưng ông khi ông quay đi. Tấm lưng này trông thật nhỏ bé và bất lực giữa đám đông. Trong dòng người tấp nập, bóng lưng cha dần dần xa dần, cuối cùng lao ra khỏi tầm mắt tôi, nhưng nước mắt tôi vẫn tuôn rơi.Lúc này, tôi cảm thấy bố tôi là người vĩ đại nhất trên thế giới. Anh mang đến cho em cuộc sống hạnh phúc.Nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh dần chìm xuống, đôi môi cũng dần tím tái, như thể anh là một người khác so với khi còn trẻ.Tóc bố bắt đầu bạc, tôi đành ngậm ngùi rời xa ông để thực hiện ước mơ của mình ở một nơi xa xôi.Nhưng tình yêu của cha sẽ luôn in sâu trong trái tim tôi. Tôi tin rằng dù có đi bao xa thì bố vẫn luôn là người quan tâm của tôi. Khi có thời gian, tôi phải thường xuyên về nhà báo đáp tình yêu muộn màng của anh, để anh không còn ăn đồ thừa, có cuộc sống hạnh phúc riêng, để anh cảm nhận được tấm lòng hiếu thảo của con trai.
Cha tôi dạy tôi rằng nơi cao nhất không phải là ngọn núi mà là tấm lưng của ông; nơi xa nhất không phải là chân trời mà là sự chờ đợi của cha tôi; nơi sâu nhất không phải là khe núi mà là nếp nhăn của cha tôi; rộng nhất không phải là biển mà là tình yêu của cha; ấm áp nhất không phải là ánh mặt trời mà là vòng tay của cha; nơi sâu nhất không phải là biển mà là môi trường sống của sự sống.Trong những ngày tới, tôi phải diễn đạt năm chữ “Mẹ yêu bố con” này như thế nào?
Văn bản/bản gốc của nhà văn trẻ Quách Lôi